Nhờ có Turương Thiết Sơn hỗ trợ, mọi người đều nhẹ nhàng hơn rất nhiều, rốt cuộc vào cuối giờ mùi khách nhân dần dần ít đi, cả đám đều có thể thở phào nghỉ ngơi.
Mắt thấy thời gian không còn sớm, Lý Hà Hoa vội vàng dùng canh xương sườn nấu mấy chén mì sợi: "Tới đây tới đây, mọi người nhanh ăn một chút đi, đều đói rồi phải không? Hôm nay đều vất vả."
Đại Hà đã sớm đói không chịu được, nghe vậy trước tiên bưng lên một chén ngấu nghiến mà ăn, nuốt xuống ngụm thứ nhất thỏa mãn thở dài: "Hà Hoa di, ta mỗi ngày chờ mong nhất chính là lúc thu quán, bởi vì có thể ăn món gì đó do người làm, thật sự quá ngon." Lý Hà Hoa bị bộ dạng say mê của Đại Hà chọc cười, vỗ vỗ bờ vai hắn: "Được rồi, đừng vuốt mông ngựa của Hà Hoa di nữa, nhanh đi qua ngồi ăn, đứng ăn không tốt."
Đại Hà vừa đi đến bên cạnh bàn vừa nói thầm: "Hà Hoa di, ta cũng không phải là vuốt mông ngựa, thật sự là người làm món gì ăn cũng ngon, nương ta nói mấy ngày nay ta mập lên rồi."
Lý Hà Hoa cười nghĩ thầm: mập tên mới tốt, bằng không một tiểu hài tử mà gầy đến nỗi không nặng bằng một tiểu cô nương thì trông quá khó coi.
Lý Hà Hoa lại múc một chén mì đầy tràn đưa cho Trương Thiết Sơn, bên trong còn cố ý bỏ thêm vài khối xương sườn: "Ngươi nhanh ăn đi, hôm nay thật là cảm ơn ngươi."
Trương Thiết Sơn không tiếng động nhận chén ngồi xuống ăn.
Trong nồi còn dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-nong-phu-lam-tru-nuong/541391/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.