Tiểu hài tử vẫn không để ý đến nàng, vẫn như cũ tự mình cầm bút vẽ nguệch ngoạc.
Giấy bút là của Lý Hà Hoa vừa ấy ra dùng để ghi sổ, thấy nhóc con ở một bên nhìn nàng liền đưa hắn một tờ giấy cùng một chiếc bút để tự hắn vẽ tùy ý, tiểu hài tử đều rất thích vẽ nguệch ngoạc trên giấy chơi.
Thư Lâm cầm bút học theo bộ dáng Lý Hà Hoa điểm chút mực nước rồi tự mình cúi đầu vẽ lên trên giấy, rất là ra hình ra dáng.
Lý Hà Hoa thấy hắn khó có được nguyện ý chơi đùa liền để mặc hắn. Nếu làm quần áo dính mực thì nàng giúp hắn giặt là được.
"Bảo bối, có phải chơi rất cao hứng không? Nhưng mà chúng ta phải ngủ rồi, ngày mai nương lại cho con chơi được
Lý Hà Hoa đi đến phía sau tiểu hài tử định thu hồi giấy bút của hắn, kết quả lúc cúi đầu trong nháy mắt tim đập lỡ một nhịp.
Tờ giấy trước mặt tiểu hài tử căn bản không phải là vẽ loạn như nàng nghĩ, mà là một bức họa.
Tuy rằng đường cong hỗn độn, có chỗ còn nhiễm một tảng mực lớn nhưng vẫn dễ dàng nhận ra được đây là bức sơn thủy đồ, hơn nữa sơn thủy đồ này chính tà bức ban ngày Cố phu tử mở ra, quả thực giống đến 70%.
Tay Lý Hà Hoa run kên, cúi đầu nhìn tiểu hài tử đang cầm bút, trong lòng cảm thấy quá bất ngờ.
Nhi tử của nàng hình như không phải tiểu hài tử bình thường, phải tàm sao đây?
Lý Hà Hoa ngồi xuống, tay vịn cạnh bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-nong-phu-lam-tru-nuong/541384/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.