Kim Đăng hòa thượng nhìn đám người Diệp Khải Hiền, thở dài nhẹ nhõm một hơi, "Mấy vị đạo hữu, các ngươi cũng ở đây sao!"
Diệp Cẩm Văn nghi hoặc nhìn Kim Đăng hòa thượng: "Đại sư, Minh Đăng đại sư đâu, không phải các ngươi đi cùng nhau sao?"
Kim Đăng hòa thượng gật đầu: "Đúng là như thế, nhưng lúc trước chúng ta tìm được một cây Nhân Thanh Thụ."
Diệp Phàm nguyên bản thần sắc nhàn nhạt, vừa nghe thấy Nhân Thanh Thụ liền hai mắt tỏa sáng, "Nhân Thanh Thụ, thứ tốt nha! Các ngươi thật có phúc khí, có thể tìm được linh thụ trân quý như vậy, cái cây kia đâu rồi?"
Kim Đăng hòa thượng xấu hổ cười: "Bị người khác cướp đoạt."
Diệp Phàm trợn trắng mắt: "Thật là, gặp được linh thụ trân quý như vậy cũng như không."
Giang Lăng Tuyết đứng ở một bên, trầm mặc không lên tiếng nghe mọi người đàm luận.
Cảm giác được Diệp Cẩm Văn có địch ý với mình, Giang Lăng Tuyết thức thời không nói câu nào.
Sau khi được Diệp Khải Hiền cứu, Giang Lăng Tuyết liền nỗ lực che giấu đi cảm giác tồn tại của mình, làm cho nàng không ngờ tới chính là, nàng một người sống sờ sờ ở đây, mọi người liền thật sự cho rằng nàng không hề tồn tại.
(dreamhouse2255)
"Bên cạnh Nhân Thanh Thụ có mấy đầu yêu thú bảo hộ, rất khó đối phó, chúng ta liền liên thủ với các vị đạo hữu của Thần Phong Tông, nhưng chúng ta vừa bức lui đám yêu thú kia đi liền bị mấy tu sĩ kỳ quái vây công." Kim Đăng hòa thượng thở dài, mệt mỏi nói.
Diệp Phàm nghi hoặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-khi-tu-hoanh-hanh/990531/chuong-361.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.