Bạch Vân Hi hít sâu một hơi, một cỗ linh khí đã được rót vào trong lồng ngực, Bạch Vân Hi có chút say mê nói: “Diệp Phàm, ở đây thật thoải mái!”
Diệp Phàm gật đầu: “Linh khí ở nơi này nộng đậm hơn trêи địa cầu nhiều, bất quá, vẫn còn rất nhiều nơi tốt hơn, sau này ngươi sẽ biết.”
Bạch Vân Hi không khỏi sinh ra tâm hướng tới, khẽ gật đầu: “Được.”
Diệp Phàm nhìn chằm chằm Bạch Vân Hi, trong mắt dâng lên vài phần dị sắc.
Bạch Vân Hi khó hiểu nhìn Diệp Phàm: “Làm sao vậy?”
“Tốc độ hấp thu linh khí của ngươi thật nhanh.” Thời điểm ở địa cầu, linh khí loãng, ưu thế đơn linh căn của Bạch Vân Hi cũng không lộ ra quá nhiều, nhưng tới nơi này rồi, Diệp Phàm lập tức nhận thấy được, linh khí đang điên cuồng đổ vào trong thân thể của Bạch Vân Hi.
“Cái này có vấn đề gì sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không thành vấn đề, đi thôi.”
“Được.”
Diệp Phàm mang theo Bạch Vân Hi du hành trêи biển hai ngày, Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Diệp Phàm, ngươi phi hành liên tục như vậy không sao chứ?”
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm có chút kiêu ngạo gật đầu: “Vẫn tốt, hiện tại ta đã là cao nhân Trúc Cơ, không phải người bình thường.”
Bạch Vân Hi có chút buồn bực nói: “Biển này rốt cuộc là rộng lớn bao nhiêu a!”
Hiện tại Diệp Phàm đã Trúc Cơ, tốc độ phi hành nhanh vô cùng, nhưng mắt thấy hai ngày qua đi, khung cảnh trước mắt ngoại trừ nước thì vẫn là nước.
“Không biết a! Yên tâm đi, cứ bay mãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-khi-tu-hoanh-hanh/990356/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.