Ngày thứ mười, Liễu Thiên Kỳ đem công kích phù đã vẽ xong cho Kiều Thụy một xấp lớn, cũng cho Hỏa Viêm 50 lá, dù sao thì mạng nhỏ của tiểu tử này vẫn rất đáng giá, Liễu Thiên Kỳ nhưng không muốn nó chết trong bí cảnh.
“Liễu sư huynh, ngươi thật tốt quá, thật cám ơn ngươi!” Được đến nhiều Công Kích phù và Phòng Hộ phù như vậy, Hỏa Viêm thập phần vui vẻ.
“Nhớ kỹ, sau khi tiến vào bí cảnh, hết thảy phải cẩn thận. Cơ duyên không chiếm được có thể không cần, nhưng mạng chỉ có một, phải bảo vệ tốt bản thân!” Nhìn Hỏa Viêm, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc dặn dò.
“Dạ, ngươi yên tâm đi Liễu sư huynh, ta sẽ nghĩ cách tìm được ngươi và Kiều sư huynh!” Hỏa Viêm cảm thấy nếu muốn tiến vào bí cảnh, cùng Liễu sư huynh và Kiều sư huynh ở một chỗ sẽ càng an toàn hơn một chút.
“Thiên Kỳ, nếu chúng ta sử dụng một khối Truyền Tống thạch mà nói, sẽ không tách ra chứ?” Nhìn ái nhân, Kiều Thụy tò mò hỏi.
“Ai biết được?” Đối với chuyện này, Liễu Thiên Kỳ cũng không quá rõ ràng.
“Hỏa Viêm, lấy khối đá ra tới nhìn xem!”
“Dạ!” Hỏa Viêm gật đầu lấy khối đá ra.
Nhìn chằm chằm khối đá trong tay đối phương, Kiều Thụy nhìn nửa ngày, cũng không nhìn ra được cái gì.
Khi màn đêm buông xuống, giữa Như Ý thạch trong tay Hỏa Viêm bỗng nhiên nở rộ ra một đường quang mang.
“Tiểu Thụy, giữ chặt cánh tay Hỏa Viêm!” Liễu Thiên Kỳ nhắc nhở một câu.
“Dạ!” Kiều Thụy gật đầu, cùng Liễu Thiên Kỳ một trái một phải kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065459/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.