Nhìn thấy ái nhân bế quan đã hơn một năm rốt cuộc cũng xuất quan, Kiều Thụy mừng rỡ như điên.
“Cuối cùng huynh cũng xuất quan rồi!” Nhìn ái nhân đứng trước mặt mình, Kiều Thụy từ trên xuống dưới mà đánh giá một phen, đáy mắt tràn đầy đều là lo lắng và đau lòng. Nghĩ thầm: Thiên Kỳ và Chung sư tỷ trận si, còn có Kim Lạc gia hỏa ăn Tích Cốc đan kia, ba người cùng nhau bế quan đã hơn một năm, xác định vững chắc là vẫn chưa ăn gì.
“Nhớ ta?” Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt ái nhân.
“Ưm, ta hầm cá cho huynh ăn đi, nhất định huynh đã rất lâu không ăn cơm rồi.” Nói rồi, Kiều Thụy lấy ra một bộ đồ dùng nhà bếp, chân tay vụng về mà chuẩn bị lên.
Liễu Thiên Kỳ đi qua, nhẹ nhàng ôm cuốn ái nhân vào trong lồng ngực, hôn hôn lên lỗ tai ái nhân.
“Loại việc nặng này, ta tới làm là được.” Dán bên tai ái nhân, giọng Liễu Thiên Kỳ thật dịu thật nhẹ, mềm mại như một cọng lông vũ, nhẹ nhàng mơn trớn tóc mai ái nhân.
“Huynh… huynh không mệt sao?” Kiều Thụy nghiêng đầu nhìn ái nhân phía sau, sắc mặt ửng đỏ.
“Không mệt.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ cầm lấy cá còn chưa xử lý sạch sẽ trong tay Kiều Thụy, lại ở hôn trộm một cái lên má y.
“Vậy…. vậy huynh tới làm đi!” Kiều Thụy xoay người, đỏ mặt, trốn thoát khỏi lồng ngực ái nhân.
Nhìn y e thẹn đứng một bên, Liễu Thiên Kỳ cong cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười ôn nhu.
Chuyện nấu cơm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065455/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.