Hai tháng sau, thương thế của nam nhân rốt cuộc đã ổn, đuôi rắn cũng biến thành hai chân.
Mộng Kinh mở mắt ra, nhìn đuôi rắn quấn trên eo, y bất đắc dĩ mà nhướng mắt. Rõ ràng đối phương thương thế đã khỏi, chỉ là cứ như đã quen vậy, vẫn thích dùng đuôi rắn quấn lấy mình lúc mình ngủ, ôm mình vào ngực.
"Tỉnh rồi?" nam nhân cúi đầu, yêu thương mà nhẹ nhàng hôn hôn cái trán đối phương. Đuôi rắn thu hồi, hóa thành hai chân.
"Ừ." Nhàn nhạt ứng một tiếng, Mộng Kinh chống thân mình từ trên giường ngồi dậy. Lấy quần áo qua tới, không đợi mặc vào bỗng cảm giác được ngực ấm áp của nam nhân đã dán lên sống lưng của mình, ngay sau đó, y lại lần nữa ngã vào lồng ngực nam nhân.
"Lạc, đừng làm nữa mà. Tha cho ta đi!" Cảm giác được nam nhân dán bên gáy y, không ngừng hôn môi trêu chọc, đầu quả tim Mộng Kinh run lên.
"Ngươi thật vô dụng, mới mười ngày mà thôi!"
Bên tai truyền đến nam nhân bất mãn oán giận, ngay sau đó, cổ Mộng Kinh tê rần, bị nam nhân cắn một ngụm.
"Lạc!" Mộng Kinh xoay đầu, ủy khuất mà nhìn về phía đối phương.
Nhìn thấy Mộng Kinh nhăn cái mũi nhỏ, vẻ mặt ủy khuất, nam nhân đắc ý mà cong khóe miệng lên, duỗi tay nhéo niết mũi y.
"Xem ra, ta phải luyện nhiều một ít độc đan cho ngươi tẩm bổ mới được, tiểu thân thể này của ngươi quá yếu."
"Ta… ta sẽ luyện thể." Nghe được lời này, mặt Mộng Kinh đỏ lên.
"Luyện thể à? Cái kia quá chậm! Hơn nữa, Kiều sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065451/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.