Ngày kế, Chung Linh tới tìm Liễu Thiên Kỳ cùng nhau nghiên cứu trận pháp.
Chung Linh thật cẩn thận mà lấy ra một tấm da dê cũ nát, trải ra trên bàn.
"Liễu sư đệ, đây là một tấm trận pháp đồ cấp bốn thượng phẩm do Chung gia tổ truyền - Càn Khôn Trận trận pháp đồ. Nhưng bởi vì niên đại tương đối xa xăm, nên trận đồ có chút tàn phá không được đầy đủ." Nói đến đây, Chung Linh khẽ thở dài một tiếng, trong giọng nói tràn đầy tiếc hận.
"Trận đồ này có hai chỗ hổng, phải dùng một tấm trận độc không được đầy đủ như vậy bố trí trận pháp, hoặc là nói bố trí phù trận chỉ sợ không dễ dàng đi?" Nói đến chuyện này, Liễu Thiên Kỳ không khỏi có chút lo lắng.
"Liễu sư đệ không cần lo lắng, ở đây ta còn có, thái gia gia, ông nội và phụ thân ta, trận đồ do ba đời tổ tôn ta đã bổ sung." Nói rồi, Chung Linh lại lấy ra một tấm trận đồ.
Liễu Thiên Kỳ lấy lại đây, đối lập xem xét lên. "Cảm giác tựa hồ thiếu một chút cái gì thì phải?"
"Đích xác, ông nội và phụ thân ta cũng nói, trận đồ đã tu bổ này nhìn vẫn luôn không quá vừa lòng. Chung quy cảm thấy khiếm khuyết, nhưng lại không biết khuyết ở nơi nào." Nói đến đây, Chung Linh liên tiếp nhíu mày.
"Vậy ý Chung sư tỷ là...?" Nhìn Chung Linh, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng dò hỏi ý kiến đối phương.
"Trước đó, không phải Liễu sư đệ đã nói với ta, giữa trận pháp và phù văn có liên hệ rất lớn sao? Nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065448/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.