Sau khi Liễu Thiên Kỳ đi rồi, lục tục cũng có không ít tu sĩ đi qua, nhưng hàng trên sạp của Kiều Thụy vẫn không ai hỏi thăm như cũ.
Kiều Thụy lấy ra mấy con cua, ngồi phía sau sạp ăn lên.
Ngửi được mùi thơm, Kim Diễm từ túi dưỡng thú chui ra tới, cũng ngồi bên người Kiều Thụy, lấy hai cái móng vuốt nhỏ nâng lên một con cua lớn, gặm lên.
Kiều Thụy nghiêng đầu, liếc mắt nhìn gia hỏa trộm cua của mình, y nhịn không được trợn trắng mắt.
"Ta nói cho ngươi nghe, ăn xong rồi đừng có kéo vào túi dưỡng thú của ta. Biết không?" Trừng mắt Kim Diễm bên cạnh, Kiều Thụy truyền âm cho đối phương.
"Yên tâm, dù ngươi có kéo lên trên giường, ta cũng sẽ không kéo vào túi dưỡng thú của mình đâu."
"Hừ, hồ ly, đáng chết, ngươi tìm đánh có phải không!" Kiều Thụy nghiến răng, vung vung nắm tay về phía tiểu hồ ly.
"Xí, ngươi đánh thắng được ta sao?" Kim Diễm nhướng mắt, khinh thường mà nói.
"Ngươi, tên khốn kiếp này!"
"Ông chủ, linh phù này ngươi bán thế nào?" Người khác nghe không được Kiều Thụy và Kim Diễm truyền âm, chỉ có thể nhìn thấy một người một hồ ngươi trừng ta một cái, ta trừng ngươi một cái, mắt to trừng mắt nhỏ ngồi với nhau ăn cua. Cho nên đều cảm thấy này rất là hỉ cảm với đôi chủ tớ này.
"A? Linh phù hở, cái kia là Bạo Tạc phù cấp ba hạ phẩm, 3000 linh thạch một lá!" Nghe được có người hỏi, Kiều Thụy vội vàng quay mặt lại tới tiếp đón sinh ý.
Người đến là hai nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065446/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.