Nghe xong thư, Liễu Thiên Kỳ vốn định mang theo Kiều Thụy chuyển động một vòng trong thành, nhưng Kiều Thụy lại một hai phải lôi kéo ái nhân về khách điếm, tiếp tục nghe Thiên Lôi Truyền. Bất đắc dĩ, Liễu Thiên Kỳ cũng chỉ có thể đáp ứng.
Về tới khách điếm, Kiều Thụy ngoan ngoãn mà ngồi trên ghế, chờ đợi Liễu Thiên Kỳ kể chuyện xưa cho y nghe.
Nhìn y ngoan ngoãn như vậy, Liễu Thiên Kỳ cười. “Phải nói trước, ta cũng không phải là thuyết thư tiên sinh, sẽ không kể sinh động như thật, đầy nhịp điệu đâu đó.”
"Không sao hết, huynh đem chuyện xưa hoàn chỉnh nói ra là được, ta muốn nghe!” Vẻ mặt khẩn thiết mà nhìn ái nhân, Kiều Thụy nói muốn nghe.
“Được rồi.” Nếu ái nhân muốn biết như vậy, Liễu Thiên Kỳ cũng chỉ có thể đảm đương một lần làm thuyết thư tiên sinh. Với lại, nếu tám năm sau người tìm được Thiên Lôi Thần Phủ vẫn là Tiểu Thụy của hắn mà nói, vậy đoạn lịch sử có quan hệ với Thiên Lôi thành này, Tiểu Thụy cũng cần phải biết đến.
“Vào một trăm năm trước, ở phía nam Thiên Hải trấn có một tòa đại thành, tên của nó là -- Thiên Lôi thành. Thượng Quan Kim Đỉnh là thành chủ của Thiên Lôi thành, hắn là một vị tu sĩ hệ Lôi, thiếu niên thành danh, tuổi còn trẻ đã từ trong tay lão thành chủ tiếp nhận vị trí thành chủ. Sau khi Thượng Quan Kim Đỉnh lên làm thành chủ, huynh đệ hắn cũng không phục hắn, bèn thừa dịp hắn ra ngoài rèn luyện tính kế hắn, làm hại hắn bị yêu thú mai phục,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065437/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.