Nam tử áo đen vừa đi, Kiều Thụy liền cảm giác được hai đạo tầm mắt âm trắc trực tiếp rơi xuống trên người mình, y ngẩng đầu, bất đắc dĩ mà nhìn về hướng tầm mắt phát ra.
“Thiên Kỳ, ta…. chỉ là liếc mắt nhìn hắn một cái mà thôi, huynh làm gì vậy?” Kiều Thụy vô tội mà nháy mắt, y nói mà vẻ mặt ấm ức. Chẳng qua chính là trùng hợp mà nhìn đối phương một cái thôi mà, Thiên Kỳ thật đúng là thích ăn dấm!
“Không cho phép nhìn nam nhân khác!” Liễu Thiên Kỳ trừng mắt nhìn ái nhân, bá đạo mà yêu cầu.
“Được được được, không nhìn, Thiên Kỳ không cho ta nhìn thì ta không nhìn.” Chủ động kéo lại tay ái nhân, vẻ mặt Kiều Thụy lấy lòng mà nói.
“Đệ đó!” Liễu Thiên Kỳ giơ tay, chọc chọc cái trán ái nhân, than nhẹ ra tiếng.
Hai người ở trong phòng khách đợi một chén trà công phu, một nữ nhân mặc xanh váy áo màu lam đi ra từ bên trong cùng với nam tử áo đen kia.
“Hai vị đạo hữu, đây là chủ nhân nhà ta —— Lan Hương đại sư!” nam tử áo đen nhẹ giọng giới thiệu.
“Vãn bối bái kiến tiền bối!” Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cúi đầu, vội vàng chào hỏi.
“Hai vị sư điệt không cần đa lễ, mời ngồi!” Nói rồi, Lan Hương thần thái tự nhiên mà ngồi trên chủ vị.
“Đa tạ tiền bối!” Gật đầu, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy ngồi ở một bên ghế.
Tuy nói, mọi người đều là Kim Đan, kêu một tiếng tiền bối hơi có hại. Nhưng Liễu Thiên Kỳ cảm thấy, nữ nhân này cũng hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065435/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.