Ngày hôm sau.
Sau khi biết tin Lam Vũ Minh thoát được, Liễu Thiên Kỳ một chút cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, cũng chỉ có thể cảm khái một câu, nam chính quả nhiên là vận số chưa hết!
“Viện trưởng Triệu này cũng thật quá đáng, chẳng những cứu Lam Vũ Minh, còn to gan lớn mật tự mình thả chạy Lam Vũ Minh, ông ta không sợ hoàng thất Hiên Viên giáng tội sao?” Nghĩ đến Triệu Càn Khôn đáng giận kia, Kiều Thụy đã thấy lửa giận đầy mình. Vốn tưởng rằng Lam Vũ Minh vừa đến Thánh Đô sẽ bị hoàng thất Hiên Viên vấn tội tróc nã, nhưng kết quả là, lại để gã trốn thoát.
“Hừ, ta biết mà, gã không chết được!” Nói đến chuyện này, Liễu Thiên Kỳ không tự giác mà siết chặt nắm tay. Lúc này đây giết không chết, nếu lại muốn giết thì chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy!
Nghĩ đến trong nguyên tác, kết cục cuối cùng của Tiểu Thụy bị năm nữ chính đê tiện giết chết, một cảm giác sợ hãi chưa từng có tập kích vào trong lòng Liễu Thiên Kỳ. Không, hắn không cam lòng, không cam lòng để Tiểu Thụy hắn âu yếu làm pháo hôi, hắn cũng không muốn Tiểu Thụy của hắn chịu một chút thương tổn nào. Cho nên, Lam Vũ Minh cần phải chết, ba nữ chính khác cũng phải chết!
“Thiên Kỳ!” Nhìn ái nhân sắc mặt trắng bệch, Kiều Thụy lo lắng mà nhẹ gọi một tiếng.
“A?” Liễu Thiên Kỳ nghiêng đầu, nhìn về phía ái nhân.
“Huynh làm sao vậy? Tay lạnh quá chừng, sắc mặt cũng rất khó coi nữa! Có phải huynh bị bệnh không?” Kiều Thụy nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065433/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.