Lúc này, Kiều Thụy dịch dung thành một lão nhân gia râu bạc đầu bạc, mà Liễu Thiên Kỳ lại dịch dung thành một tên mập xấu xí.
"Đưa kim bàn của đệ cho ta mượn!"
"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, cười đưa kim bàn qua.
Nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ đem kim bàn đặt trong quần áo già làm một cái bụng to, Kiều Thụy cười hì hì không ngừng.
“Ha ha ha, dáng vẻ này của huynh làm ta nghĩ tới lần đầu tiên hai ta gặp mặt, lúc ấy, ngươi cũng béo béo xấu xấu!”
“Ha ha ha, xem ra Tiểu Thụy có ấn tượng ký ức khắc sâu với hình tượng mập mạp của ta nha!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ dán môi qua.
Nhưng lại bị Kiều Thụy bưng kín miệng một phen. “Đừng có thơm, nhìn gương mặt này của huynh, ta cứ cảm thấy quái quái!”
“Tiểu Thụy ghét bỏ ta lớn lên xấu sao?” Ủy khuất mà nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ oán giận ra tiếng.
“Không phải, chỉ là cảm thấy không quen, giống như, giống như thân cận với nam tử khác vậy, không được tự nhiên!" Sớm đã quen thân mật với Liễu Thiên Kỳ, y đã sớm quen với gương mặt đối phương. Lúc này, đổi thành một cái mặt bánh bao, Kiều Thụy tất nhiên là không quen.
“Ha ha ha, được rồi, không đùa đệ nữa. Chúng ta đi bán dịch phù văn, da thú và yêu hạch đi!”
“Ưm!” Kiều Thụy gật đầu, đi theo Liễu Thiên Kỳ một trước một sau rời phòng tu luyện.
***Truyện được chỉ được đăng tại 2 nơi là https://hikariare.wordpress.com và wattpad Kaorurits.
Loanh quanh trong thành Thánh Đô hai canh giờ, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065408/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.