Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy ngự kiếm phi hành hai canh giờ, rốt cuộc đã chạy tới chân núi Ngọc Hà. Đứng dưới chân núi, nhìn thấy tốp năm tốp ba các tu sĩ ăn mặc khác nhau kết bạn lên núi, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhướng nhướng mày. Nghĩ thầm: lần này tu sĩ tới tầm bảo thật đúng là không ít.
Hắn nhớ rõ, trong nguyên tác cũng nói qua, nam chính và Kiều Thụy cũng trải qua vài luân chém giết mới có thể lấy linh quả kia bình an rời đi. Xem ra muốn có được bảo bối cũng không phải chuyện dễ dàng.
"Nhiều người quá! Không biết yêu thú có bị giết rồi rồi hay chưa nữa." nói đến chuyện này, Kiều Thụy có hơi ưu lo.
Nếu săn không được yêu thú, Thiên Kỳ sẽ không thể có được xương và máu thú để điều chế dịch phù văn.
“Đi thôi!” Người tuy không ít, nhưng Liễu Thiên Kỳ cảm thấy yêu thú trong núi còn không đến mức bị giết sạch. Rốt cuộc, núi này cũng không nhỏ. Hơn nữa, hắn lần này tới chủ yếu là muốn lấy nhiều máu và xương thú một chút, yêu thú cấp một thì một con bán không được bao nhiêu linh thạch, rất nhiều tu sĩ cấp ba đều chướng mắt không thèm săn.
"Ừm." Kiều Thụy gật đầu, đi theo Liễu Thiên Kỳ, cùng dòng người lên trên núi.
Đi suốt ba ngày, hai người Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bắt đầu lục tục gặp được một vài yêu thú cấp một. Gặp phải mấy con thỏ yêu, gà yêu này nọ, hai người trực tiếp vận dụng nắm tay đánh bị thương yêu thú, lại trực tiếp lấy máu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065405/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.