Sau khi mua đổ thạch, Liễu Thiên Kỳ lại mang Kiều Thụy đến tửu lầu cuối phố ăn một bữa lớn. Thẳng đến sau giờ ngọ, hai người mới vô cùng cao hứng mà cùng về tới khách điếm.
Chờ đến khi Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy trở lại khách điếm Vương An Dương đã chờ ngoài cửa khách điếm rất lâu.
Liếc thấy Vương An Dương, Kiều Thụy lập tức đề phòng lên, không tự giác mà ôm cánh tay Liễu Thiên Kỳ bên cạnh.
Liễu Thiên Kỳ nghiêng đầu, nhìn tiểu bộ dáng khẩn trương cực kỳ của ái nhân, cảm thấy hơi buồn cười.
“Thiếu gia!” Vương An Dương cất bước đi tới, thi lễ sâu với Liễu Thiên Kỳ.
“Phụ thân ngươi an táng rồi chứ?” Nhìn gương mặt bình đạm không thể hiện chút cảm xúc nào của Vương An Dương kia, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng hỏi.
“Đúng vậy, đã an táng rồi. Đa tạ thiếu gia!” Nói rồi, Vương An Dương lại làm một lễ với Liễu Thiên Kỳ.
“Không cần như thế, kỳ thật, nhà ta cũng không thiếu hạ nhân. Ta sở dĩ giúp ngươi, là bởi vì ta cảm thấy ngươi là một hiếu tử. Nếu ngươi không muốn đi theo ta, nơi này có một trăm linh thạch, ngươi có thể lấy đi, tự tìm đường mưu sinh!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một trăm linh thạch, đưa tới trước mặt Vương An Dương.
“Đúng vậy, Thiên Kỳ nhà ta chính là thấy ngươi đáng thương mới giúp ngươi. Ngươi... ngươi đừng nghĩ quá nhiều nha. Hắn đính hôn rồi á!” Nói rồi, Kiều Thụy ôm cánh tay Liễu Thiên Kỳ, ôm càng chặt hơn.
Nhìn Kiều Thụy cơ hồ đã dán dính lên người mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065376/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.