Sáng sớm hôm sau, mọi người Liễu Thiên Kỳ chuẩn bị xuất phát.
Đi ra ngoài cửa lớn Liễu gia, nhìn xe ngựa xa hoa trước cửa, Kiều Thụy liên tiếp chớp mắt mấy cái. Y kinh ngạc đến có chút không thể tin được hết thảy những gì mình đã thấy.
“Thiên Kỳ, xe ngựa này thật xinh đẹp, xa hoa quá chừng!” Kiều Thụy kéo kéo góc áo Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy vui vẻ mà nói.
“Ừ, đây là xe xa hoa nhất của Liễu gia. Hơn nữa, kéo xe không phải yêu mã cấp hai mà là Tứ Giác Lộc* cấp bốn. Tứ Giác Lộc chẳng những chạy trốn nhanh hơn yêu mã, hơn nữa tốc độ phi hành cũng nhanh hơn. Đương nhiên, tuy Tứ Giác Lộc chạy trốn mau, nhưng là chạy rất ổn. Chúng ta ở trong xe có thể như là ở nhà vậy, bình thường ăn cơm, ngủ, tu luyện cũng không có vấn đề.” Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc mà giới thiệu cho Kiều Thụy.
(*hươu 4 sừng)
“Tứ Giác Lộc á?” Nghe thấy cái này, Kiều Thụy đi đến phía trước xem xét một phen bốn con Tứ Giác Lộc dùng để kéo xe kia.
Bốn con Tứ Giác Lộc này đều là màu hoa hồng, đỉnh đầu có bốn sừng, bốn vó đen nhánh. Trên người chúng mang màu lông sáng bóng, nhìn thập phần xinh đẹp.
“Tứ Giác Lộc này thật xinh đẹp!” Nhìn chằm chằm mấy con Tứ Giác Lộc, vẻ mặt Kiều Thụy tò mò mà thưởng thức.
“Thật là đồ nhà quê chưa thấy qua bộ mặt thành thị!” Liễu Vũ liếc mắt Kiều Thụy vô tri một cái, vẻ mặt khinh thường mà nói.
“Tiểu Vũ!” Kéo kéo ống tay áo muội muội,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065370/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.