Chờ Liễu Thiên Kỳ thức tỉnh lại lần nữa đã là chuyện của vài ngày sau. Cảm giác đầu tiên sau khi tỉnh lại chính là đau, toàn thân đều đang đau, đặc biệt là trên lưng, đau đến hắn cử động cũng không dám.
“Đừng nhúc nhích, Kỳ Nhi!” Liễu Hà liếc thấy nhi tử tỉnh lại, vội vàng đỡ bả vai hắn.
“Phụ thân!” Liễu Thiên Kỳ nhẹ gọi một tiếng.
“Kỳ Nhi, con bị thương không nhẹ. Có hai thanh xương cột sống bị đánh đến biến hình sai vị.”
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ nhíu mày lại. “Nói như vậy là, hài nhi phải nằm liệt trên giường sao?”
“Không, sẽ không. Diêu y sư đã giúp con nắn xương cốt lại rồi. Con chỉ cần mỗi ngày đúng giờ ngâm thuốc tắm, nằm trên giường một tháng thì có thể khôi phục. Đừng suy nghĩ miên man, linh mạch và nội tạng con đều không bị thương, con sẽ không sao đâu.”
Nghe được phụ thân giải thích, Liễu Thiên Kỳ gật đầu liên tục. “Dạ, hài nhi rõ rồi.”
Quả nhiên, đại lục tu chân và địa cầu đời trước đúng là không giống nhau nhỉ. Nếu đời trước bị trọng thương như này, phỏng chừng không chết cũng phải thành người liệt. Không thể tưởng được, ở nơi này một tháng là có thể dưỡng khỏe được. Thật đúng là kỳ tích!
“Con không cần lo lắng, phụ thân sẽ mua dược tốt nhất cho con, điều trị thân thể cho con, nhất định sẽ làm con mau chóng khỏi hẳn.” Nhìn sắc mặt nhi tử vẫn trắng bệch, Liễu Hà đau lòng không thôi.
“Đa tạ phụ thân, nếu không có phụ thân kịp thời cứu giúp, lúc này đây hài nhi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065360/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.