Duỗi tay cầm lấy một cái chén lớn từ trên bàn, Kiều Thụy từ trong nước thuốc đen tuyền lấy ra ba tảng đá, phân biệt dùng khăn vải lau khô kĩ lưỡng, đặt qua một bên.
“Thiên Kỳ, khối này tặng cho huynh!” Cầm lấy một khối đá màu trắng, Kiều Thụy cứ như hiến vật quý, đưa tới trước mặt Liễu Thiên Kỳ.
“Tặng cho ta?” Liễu Thiên Kỳ nhướng mày, nhìn về phía đối phương.
“Đúng vậy, là một trong hai khối đá hôm đó ta mua ở thị trường đồ cũ đó!" Kiều Thụy gật đầu, nghiêm túc giải thích.
“Không đúng nha, lúc ấy đệ mua đá một viên là màu nâu, một viên là màu lam, không có màu trắng mà?” Liễu Thiên Kỳ nhìn khối đá màu trắng trong tay, hồ nghi hỏi.
“Cái này chính là khối màu nâu đó. Tầng màu nâu là nước bùn bị hong gió rồi. Đây mới là tướng mạo sẵn có của khối đá này.”
“Vậy à. Vậy, khối đá này là dùng để làm gì?” Nhìn nhìn khối đá trong lòng bàn tay, Liễu Thiên Kỳ nhìn nửa ngày cũng không thấy ra tên tuổi gì.
“Cái này… huynh phải dùng linh hồn lực đi xem. Nhìn xem rồi huynh sẽ biết thôi!” Kiều Thụy chớp chớp mắt, vẻ mặt thần bí mà nói.
Nghe thấy cái này, Liễu Thiên Kỳ nhắm hai mắt lại, phóng xuất ra linh hồn lực của mình.
Khi linh hồn lực thẩm thấu vào tảng đá kia, quả nhiên, Liễu Thiên Kỳ thấy được mười tấm linh phù. Mà này phù văn phía trên mười tấm linh phù này đều không phải là phù văn bậc một hoặc hai mà Liễu Thiên Kỳ đã từng học qua, mà là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065356/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.