Giờ cơm chiều.
Kiều Thụy ngồi trên ghế, nhìn Thiên Kỳ gắp cho mình tràn đầy một chén đồ ăn ngon, y nắm chặt đôi đũa, cắn môi lại không dám ăn, vẫn luôn cứ cúi đầu, trộm ngắm Liễu Hà ngồi một bên.
"Sao Tiểu Thụy không ăn vậy? Có phải thức ăn không hợp khẩu vị của con không?" Liễu Hà thấy Kiều Thụy vẫn luôn ôm chén không ăn gì, vẻ mặt nghi hoặc dò hỏi ra tiếng.
“Không, không phải, mấy món ăn này đều rất ngon, ngon lắm ạ. Trước đây con chưa từng ăn qua nhiều đồ ngon đến như vậy!" Kiều Thụy lắc đầu, vội vàng phủ nhận.
"Vậy sao con không ăn?" Nghe Kiều Thụy nói như vậy, Liễu Hà càng cảm thấy kỳ quái. Nếu là bởi vì không thích mấy món ăn mà không ăn thì về tình cảm có thể tha thứ, chỉ là thích ăn lại không ăn, chuyện này không phải rất kỳ quái sao?
“Con, con.…” Kiều Thụy nhíu nhíu mày, nhìn Liễu Thiên Kỳ đang ngồi một bên.
"Không sao đâu. Phụ thân sẽ không để ý, đệ nhanh ăn đi!” Cười liếc Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng trấn an.
“Không, không!” Kiều Thụy lắc đầu, vẫn là không dám ăn. Y sợ mình sau này bị công công* chán ghét.
(*công công: cha chồng, nghĩa ở đây không phải thái giám đâu nha ಡ ͜ ʖ ಡ)
“Để ý cái gì?” Liễu Hà hồ nghi mà nhìn nhi tử, khó hiểu.
“À, phụ thân, Tiểu Thụy từ nhỏ đi theo các thợ săn lên núi săn thú, tự tìm đường mưu sinh, mỗi ngày trôi qua quá gian khổ. Hơn nữa thường xuyên đi theo một đám thợ săn, ăn cái gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065343/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.