Đứng trước đại môn Liễu phủ, nhìn tòa phủ đệ khí phái này, Kiều Thụy không tự giác mà nhéo nhéo ngón tay, trong lòng ẩn ẩn có chút bất an.
Kỳ thật, khi y nhìn thấy Thiên Kỳ một thân hoa phục, y nên nghĩ đến, Thiên Kỳ định là thiếu gia xuất thân từ đại gia tộc. Nếu không không có khả năng ăn mặc quý khí như thế.
Liễu gia rộng rãi như vậy, nếu phụ thân Thiên Kỳ chướng mắt người xuất thân như mình thì phải làm sao bây giờ?
Nhìn Kiều Thụy bên cạnh sắc mặt không quá đẹp, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng kéo tay đối phương lại, gãi gãi vào lòng bàn tay y.
“Đừng, đừng kéo ta mà!” Kiều Thụy rụt rụt bàn tay, muốn chạy trốn, Liễu Thiên Kỳ lại không bỏ.
“Yên tâm, phụ thân ta rất yêu thương ta, cha sẽ không làm khó dễ ngươi." hắn kéo tay Kiều Thụy gắt gao, vẻ mặt ôn nhu mà an ủi người bên cạnh.
"Vậy, vậy còn những người khác thì sao? Ngươi không phải nói gia gia ngươi là tộc trưởng Liễu gia, ngươi còn có đại bá và nhị bá sao?” Nghĩ đến Thiên Kỳ có nhiều thân nhân như vậy, Kiều Thụy liền có chút khẩn trương, luôn có một loại bất an con âu xấu phải gặp cha mẹ chồng.
“Những người khác không quan trọng!” ngoại trừ phụ thân và Đồng bá ra, Liễu Thiên Kỳ căn bản không coi những người khác thành thân nhân của hắn. Những người đó chắc không thèm quản chuyện của hắn đâu? Nói không chừng, họ còn ước gì hắn phế vật này tìm một song nhi về nhà, hung hăng cười nhạo hắn một phen kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065340/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.