Tiểu mỹ nhân lợi hại
Nghe được tiếng của người thứ tư, hai đại hán và Liễu Thiên Kỳ đồng loạt nhìn về nơi âm thanh phát ra.
Một nhúm cỏ ven đường giật giật, sau đó một thiếu niên áo tang vải thô ném xuống cỏ trên ngực, khuôn mặt âm trầm bò trong bụi cỏ ra, đứng trước mặt mọi người.
Liếc thấy áo vải thô trên người thiếu niên kia, Liễu Thiên Kỳ ngẩn người. Quần áo này sao quen mắt như vậy, hình như đã gặp qua ở đâu.
Ha, nghĩ lại, là tiểu khất cái trước đó bị các hộ vệ Vạn Bảo Các đuổi ra à?
Nghĩ đến bóng dáng trước đó, Liễu Thiên Kỳ khẽ gật đầu. Lúc ấy hắn chỉ có thấy được bóng dáng thiếu niên liền cảm thấy thiếu niên này là một tiểu mỹ nhân. Mà giờ phút này, nương theo ánh trăng sáng ngời, nhìn mặt thiếu niên, càng làm Liễu Thiên Kỳ xác định ý tưởng này.
Thiếu niên này nhìn qua tuổi cũng không lớn, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, mặc dù có chút dơ bẩn nhưng vẫn không thể che giấu gương mặt tinh xảo của y. Còn có một đôi mắt to ướt dầm dề, cùng tuyến cổ duyên dáng kia, Liễu Thiên Kỳ cảm thấy đây là một tiểu mỹ nhân cực phẩm.
Liễu Thiên Kỳ thích mỹ thiếu niên, càng thiên vị mỹ thiếu niên cổ tuyến duyên dáng và đôi mắt ướt dầm dề, mà mỹ nhân trước mặt vừa vặn phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của hắn, thập phần hợp khẩu vị của hắn.
“Các ngươi muốn đánh nhau đến nơi khác đánh đi. Đừng cản trở ta ngủ!” Chống nạnh nhìn ba người Liễu Thiên Kỳ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065320/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.