Trong núi rừng hoang vắng, tiếng quạ kêu chói tai vang lên khiến người dân thôn Tiểu Hà cảm thấy có chút xui xẻo, nửa đêm canh ba, nếu không phải có nhiều người như vậy thì ai nhát gan sẽ lập tức bị dọa phát khóc rồi.
Liễu Nhứ càng lo lắng về việc liệu gần đây có người chết hay không, dù sao quạ là loài chim thích ăn trứng chim, côn trùng nhỏ hoặc xác chết thối.
Thời tiết quá nóng, dọc đường đi, ngoài con rắn kia ra thì mọi người chỉ thấy muỗi, còn những động vật khác thì ngay cả cái bóng dáng cũng không thấy, tiếng kêu vang vọng của quạ khiến mọi người cảm thấy có chút đáng sợ.
Sự xuất hiện đột ngột của con quạ này, cô tự hỏi liệu có gì tồi tệ sắp xảy ra không.
Xuyên qua rừng trúc, tiếp tục đi về phía trước, quả nhiên có một cây cầu đá xuất hiện trước mắt mọi người.
Bây giờ Liễu Thuận có thể chắc chắn rằng đây đúng là thôn Giáp Tử, không chỉ bởi vì có rừng trúc và cây cầu, mà hắn còn nhìn thấy tấm bia đá, trên đó ghi rõ ràng: Thôn Giáp Tử.
Sau khi đi qua tấm bia đá và đi về phía trước vài bước, một ngôi làng nhỏ hiện ra trước mắt họ.
Có mấy hộ gia đình, đều im lặng như gà, một lượng người lớn đi vào trong thôn, nhưng không hề có tiếng chó sủa, có vẻ như ở đây có lẽ đã không còn người ở nữa.
Trong thôn có một khoảng đất trống, mặt đất bằng phẳng, chắc là để dùng phơi lúa trong thôn, Liễu Thuận dự định sẽ ở đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chay-nan-sau-ta-dua-lam-ruong-lam-giau/3818541/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.