Edit by Tiêu Lạc
Beta by Cá Trèo Cây
_________
Tìm được chỗ mở mật thất phía sau cửa, Diệp Mộ Sanh đang chuẩn bị đi vào, thì nhìn thấy Quân Khanh Mặc đứng tại chỗ bất động, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm cậu.
“Đi thôi.” Diệp Mộ Sanh bất đắc dĩ cười cười, sau đó tiến lên kéo tay Quân Khanh Mặc cùng tiến vào mật thất.
Sau khi tiến vào mật thất, không nằm trong dự đoán của Diệp Mộ Sanh, xung quanh một mảng tối đen, cậu liếc mắt một cái thì nhìn thấy bức tường được khảm dạ minh châu, Diệp Mộ Sanh nhướng mày nói:
“Không nghĩ tới Kỳ gia này lại còn nhiều dạ minh châu như vậy.”
“Ma giáo của ta còn có nhiều dạ minh châu hơn, nếu ngươi thích, ta đều cho ngươi.” Quân Khanh Mặc đột nhiên nói.
“Không cần, ta có dạ minh châu cũng vô dụng.” Diệp Mộ Sanh lấy túi đựng dược liệu có thể khiến người ta toàn thân không còn sức lực rơi ở phía sau cửa mật thất ra.
Quân Khanh Mặc mấp máy môi, nhưng không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Diệp Mộ Sanh. Hai người một trước một sau đi dạo một vòng trong mật thất, phát hiện rất nhiều bảo vật theo lý mà nói không nên xuất hiện ở Kỳ gia, trong đó còn có một cây đàn gỗ đỏ thẫm.
Diệp Mộ Sanh vươn tay vuốt đàn gỗ, nhìn lướt qua trên thân đàn có khắc Phượng Hoàng, ý cười lan đến đáy mắt, lại lộ ra lạnh lẽo.
Diệp Mộ Sanh biết cây đàn này, bởi vì mười mấy năm trước cây đàn này còn đặt ở phòng đàn của Diệp gia, sóng vai với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489500/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.