Edit by Cá Trèo Cây
Nhìn Quân Khanh Mặc ngất xỉu, mắt hoa đào Diệp Mộ Sanh lập loè tia bất đắc dĩ. May mắn là cậu hạ dược Quân Khanh Mặc trước, bằng không với tính cách của Quân Khanh Mặc, chỉ sợ hiện giờ mình cũng như bốn tên Ác Nhân Cốc, thành một khối thi thể lạnh như băng, nói không chừng đầu cũng lìa khỏi thân.
Bất quá cậu đã cố sức giảm bớt thống khổ của Quân Khanh Mặc, hắn đã không cảm tạ thì thôi, cư nhiên còn lấy oán trả ơn, cậu phải giáo huấn cho hắn biết mặt.
Ánh mắt Diệp Mộ Sanh quét một vòng xung quanh, đương khi mắt chạm đến một cây đại thụ trong rừng, khóe miệng gợi lên một tia cười gian.
Không biết qua bao lâu sau, Quân Khanh Mặc chậm rãi thanh tỉnh, đập vào mắt chính là rễ cây, lá cây vươn dài chạm trên mặt đất, trời xanh mây trắng như đang chạy thẳng, toàn bộ thế giới đều điên đảo.
Quân Khanh Mặc nhíu nhíu mày, muốn động tay động chân, lại phát hiện tay chân chính mình đều không động đậy được, như là bị thứ gì cột lấy.
Ngước mắt lên nhìn xem, Quân Khanh Mặc mới phát hiện tất cả người mình đều bị cột lấy, giống như kén tằm trên cây.
“Diệp Mộ Sanh!” Sắc mặt Quân Khanh Mặc đen xuống, nghiến răng nghiến lợi nói. Diệp Mộ Sanh này thế mà dám nhân lúc hắn ngất xỉu đem hắn treo ở trên cây!
Quân Khanh Mặc vận khởi nội lực phá vỡ thứ buộc trụ hắn, Quân Khanh Mặc lộn mèo về phía trước. Ở thời điểm xoay người giữa không trung, Quân Khanh Mặc lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489480/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.