Edit by Cá Trèo Cây
Thời điểm Diệp Mộ Sanh rút cây châm cuối cùng cắm trên người nữ nhân ra, thì nàng liền tỉnh lại. Thấy mẫu thân tỉnh, tiểu hài tử cao hứng xà vào trong lòng nàng rồi oa oa khóc lớn.
“Dương Nhi ngoan, mẫu thân không có việc gì.” Tuy rằng sắc mặt nàng tái nhợt, nhưng mặt lại mang ý cười, nhẹ nhàng vỗ lưng tiểu hài tử.
Nhìn thấy cảnh này, trong mắt Diệp Mộ Sanh nhanh chóng hiện lên một tia hâm mộ, thời điểm cậu muốn xoay người rời đi thì tiểu hài tử đang rúc trong lòng nữ nhân gọi cậu lại.
“Tỷ…… Đại gia đừng đi.” Tiểu hài tử kêu một tiếng sau đó nói với nữ nhân “Mẫu thân, chính vị đại gia xinh đẹp này đã cứu người.”
“Đại gia, cảm ơn ngài.” Nữ nhân bò dậy, mang theo tiểu hài tử đi đến trước mặt Diệp Mộ Sanh, chân thành cảm kích nói.
“Phu nhân không cần cảm……” Lời Diệp Mộ Sanh còn chưa nói xong, đột nhiên cậu cảm giác một cơn gió lạnh đánh úp lại, ở trên mái hiên chợt lóe vài thân ảnh mơ hồ.
Thân là y giả, Diệp Mộ Sanh ngửi được trong không khí hỗn loạn có mùi máu tươi nhàn nhạt, có mùi máu nhất định có người bị thương.
Tuy rằng biết có người bị thương, nhưng Diệp Mộ Sanh cũng không định đuổi theo nhìn một cái. Bởi vì cùng lúc đó, hệ thống trong đầu Diệp Mộ Sanh đột nhiên vang lên nhắc nhở vai ác ở cách đó không xa. Không nghĩ tới, nhanh như vậy liền gặp gỡ Quân Khanh Mặc.
“Đại gia, ngươi làm sao vậy?” Thấy Diệp Mộ Sanh đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489475/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.