Editor: Cá Trèo Cây
****
Đối diện với con ngươi nghi hoặc của Diệp Mộ Sanh, Chu Lạc Ly sủng nịch nói “Là bác trai bắt em chạy bộ phải không. Nếu em vẫn luôn kiên trì, sao anh có thể cứ như vậy mà lôi kéo em rời đi. Nếu anh nói anh thay em chạy, em khẳng định sẽ lại lắc đầu, cho nên muốn chạy, chúng ta cùng nhau chạy!”
Tuy rằng Chu Lạc Ly thực tức giận, thậm chí không màng tất cả mà muốn đánh cha Diệp một trận, sau đó mang theo Diệp Mộ Sanh rời đi. Nhưng hắn biết, làm như vậy, Diệp Mộ Sanh sẽ khó chịu.
Cho nên vì Diệp Mộ Sanh, Chu Lạc Ly kiềm chế đau lòng cùng tức giận, quyết định hành động cùng Diệp Mộ Sanh, dùng kiên trì làm cha Diệp cảm động.
“Anh cõng em.” Chu Lạc Ly nhìn Diệp Mộ Sanh nói.
Diệp Mộ Sanh lắc lắc đầu, sau đó lướt qua Chu Lạc Ly, dẫn đầu chạy về phía trước. Tuy rằng cậu gầy, nhưng cũng đã hơn một trăm cân (*),hơn nữa hiện tại lại đang mưa, bởi vậy cậu sao có thể để Chu Lạc Ly cõng cậu chạy.
[(*): 1 cân của TQ ~ 1/2 cân của VN, 100kg TQ ~ 50kg VN]
Chu Lạc Ly bất đắc dĩ, chỉ có thể chạy lên, lôi kéo tay của Diệp Mộ Sanh, chạy ở bên cạnh Diệp Mộ Sanh, hai người cùng nhau chạy về phía trước.
Biết Diệp Mộ Sanh đã rất mệt, cho nên Chu Lạc Ly một bên chú ý Diệp Mộ Sanh, một bên chậm rãi chạy về phía trước.
Sau khi chạy hai vòng, Diệp Mộ Sanh cảm giác váng đầu hoa mắt, không thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489464/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.