Editor: Cá Trèo Cây
*****
Tuy rằng vừa mới bắt đầu tay của Chu Lạc Ly vẫn luôn phát run, thật sự không xong, hai người thiếu chút nữa liền ngã. Nhưng đi chậm rãi một hồi, Chu Lạc Ly rốt cuộc cũng ổn định được xe, vững vàng chở Diệp Mộ Sanh đi vòng quanh công viên.
Thoáng nhìn cổ Chu Lạc Ly đều là mồ hôi, Diệp Mộ Sanh liền bảo Chu Lạc Ly dừng xe ở bên cạnh ghế dài, sau đó lôi kéo hắn, ngồi ở trên ghế quan sát cảnh mùa xuân tươi đẹp.
Diệp Mộ Sanh lấy khăn giấy từ trong túi áo hoodie ra, một bên gấp khăn giấy thành hình vuông, một bên nâng đôi mắt lên nhìn Chu Lạc Ly cười nói, “Tôi giúp anh lau mồ hôi.”
Gió xuân phất qua, hàng cây vươn ra. Ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua lá cây rơi rụng trên mặt trắng nõn của Diệp Mộ Sanh. Thiếu niên mặt mày như họa, mắt đào hoa mỉm cười, hàm răng trắng khẽ lộ, thanh âm ôn nhu như nước.
Chu Lạc Ly nhìn thiếu niên bên cạnh, nhất thời sửng sốt, nhìn cậu đến ngây người.
Thấy Chu Lạc Ly không nói, Diệp Mộ Sanh cũng không mở miệng, trực tiếp dùng tay cầm khăn giấy, ôn nhu chậm rãi xẹt qua gương mặt của Chu Lạc Ly, lau đi mồ hôi trên mặt hắn.
“Thùng rác ở bên cạnh anh, cầm khăn ném xuống nè.” Lau mồ hôi xong, Diệp Mộ Sanh nhìn thùng rác nói.
Chu Lạc Ly lấy lại tinh thần, nhấp nhấp miệng, yên lặng tiếp nhận khăn giấy, xoay người ném vào thùng rác, sau đó lại xoay người nhìn về phía Diệp Mộ Sanh.
“Làm sao vậy?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489457/chuong-39.html