Editor: Cá Trèo Cây
*****
Diệp Mộ Sanh liếc mắt nhìn Chu Lạc Ly một cái, sau đó từ trong túi lấy di động ra mở khóa đưa tới trước mặt hắn, “Này……”
“Cái gì?” Chu Lạc Ly nhìn di động, lại nhìn Diệp Mộ Sanh đang mỉm cười, nhíu nhíu mày vẻ mặt nghi hoặc.
“Anh đã trễ thế này còn không về nhà, mẹ anh gọi điện thoại cho anh không được, đành phải gọi điện thoại cho tôi. Tôi sợ bác gái lo lắng, liền nói dối nói chúng ta vừa đánh bóng rổ trở về, di động anh hết pin, anh đang ở nhà tôi tắm rửa. Hiện tại anh gọi điện cho bác gái đi, đừng làm cho bác thêm lo lắng.” Diệp Mộ Sanh giải thích.
Tiếp nhận điện thoại di động của Diệp Mộ Sanh, Chu Lạc Ly đối mặt với Diệp Mộ Sanh, tầm mắt ôn nhu cảm kích nói, “Cảm ơn……”
“Giữa hai chúng ta không cần phải nói cảm ơn.” Diệp Mộ Sanh đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Chu Lạc Ly cười nói.
Nghe Diệp Mộ Sanh nói xong lời này, tức khắc một cỗ cảm giác vô danh dũng mãnh đánh vào trong lòng Chu Lạc Ly. Chu Lạc Ly rũ đôi mắt xuống, nắm chặt di động click mở số điện thoại chuẩn bị gọi điện thoại cho mẹ.
Diệp Mộ Sanh đi nhặt các chai bia trên mặt đất rồi đặt vào trong thùng. Khi nhặt chai bia cuối cùng lên, Diệp Mộ Sanh nhìn trong tay mình dính một ít chất lỏng trong suốt, rũ đôi mắt xuống, lông mi dài run nhè nhẹ, không biết nghĩ đến cái gì.
Chu Lạc Ly nói chuyện điện thoại xong, khi đang muốn đem điện thoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489447/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.