Lúc này nhân cách khống chế thân thể An Cẩn Thâm đã không phải nhân cách chủ nữa, mà là nhân cách thứ hai bạo lực lạnh nhạt, Nhậm Quý Uyên.
Nhìn chằm chằm Diệp Mộ Sanh, đôi mắt lạnh nhạt của Nhậm Quý Uyên hiện lên một tia nghi hoặc, sao lại có mèo ở đây? Lại là tên kia nhặt về ư?
“A.” An Cẩn Thâm vươn tay muốn sờ Diệp Mộ Sanh, nhưng tay còn chưa chạm đã rụt về, đáy mắt xẹt qua lạnh lẽo sởn tóc gáy.
“Chủ nhân, ngươi làm sao vậy?” Diệp Mộ Sanh chú ý tới động tác của boss phản diện, thật cẩn thận hỏi.
Xem ra đây là nhân cách thứ hai của boss phản diện, Nhậm Quý Uyên lạnh nhạt bạo lực……
Thấy Diệp Mộ Sanh mở miệng nói chuyện, Nhậm Quý Uyên hơi nhướng mày, kinh ngạc nói: “Biết nói?”
“Chủ nhân……” Diệp Mộ Sanh chớp chớp mắt, nhìn Nhậm Quý Uyên một cách kỳ lạ.
“Mèo biết nói, thật đúng là thần kỳ, nhưng…… Không biết nội tạng của mi, máu của mi có giống con mèo đen trước đây không ta.” Mặt Nhậm Quý Uyên không cảm xúc đột nhiên dùng giọng điệu âm trầm nói.
Nói lời này xong, Nhậm Quý Uyên vốn tưởng rằng mèo con sẽ sợ, không ngờ mèo con lại đi đến bên chân hắn, dùng móng vuốt nhỏ ôm chặt chân.
“Chủ nhân, ta biết ngươi đang cố ý làm ta sợ. Dẫu cho ngươi nói cái gì, làm cái gì, ta đều sẽ không rời đi, ta muốn ngươi làm chủ nhân của ta.” Diệp Mộ Sanh ngẩng đầu, ngoài mặt rất là ngoan ngoãn, nhưng lại âm thầm tăng cảnh giác.
Nghe vậy, Nhậm Quý Uyên cuộn ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/2229771/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.