Cố Mạch Hàn kích động chạy về phía Diệp Mộ Sanh, trong lúc Diệp Mộ Sanh còn chưa kịp phản ứng, hắn đã trực tiếp dùng sức ôm lấy cậu.
“Mộ Mộ……” Cố Mạch Hàn dùng sức ôm chặt Diệp Mộ Sanh, cảm nhận được hơi ấm trong vòng tay, trái tim thấp thỏm bất an từ từ bình tĩnh lại.
Dưới ánh trăng, Diệp Mộ Sanh bị Cố Mạch Hàn ôm chặt không khỏi mỉm cười, nhưng ngay sau đó thu lại cảm xúc, nắm chặt đèn pin, không phản kháng nhưng cũng không ôm lại Cố Mạch Hàn.
“Anh muốn nói gì với tôi?” Trầm mặc một lát, Diệp Mộ Sanh lạnh giọng hỏi.
Nghe thấy giọng Diệp Mộ Sanh có chút khàn khàn, lại còn dùng ngữ điệu lạnh lùng nói chuyện với mình, Cố Mạch Hàn cảm giác được tim mình như dao cứa vào, rất khó chịu.
Cố Mạch Hàn nhấp miệng, hơi buông Diệp Mộ Sanh ra, khóe miệng chậm rãi giương lên, trong mắt nổi lên nhu tình, mượn ánh trăng mông lung, cúi đầu nhìn Diệp Mộ Sanh.
Đối diện đôi mắt của Diệp Mộ Sanh, Cố Mạch Hàn vốn dĩ có rất nhiều lời muốn nói, nhưng bây giờ như bị mắc kẹt, trong đầu trống rỗng: “Mộ Mộ……”
“Không nói thì tôi đi ngủ……” Diệp Mộ Sanh còn chưa dứt lời, đột nhiên cảm thấy trên tay chợt lạnh, bị Cố Mạch Hàn nắm lấy hai tay.
Cố Mạch Hàn sợ rằng Diệp Mộ Sanh sẽ bỏ đi, nên hắn mới nắm lấy tay Diệp Mộ Sanh, nhưng vài giây sau lại buông ra.
“Tay của tôi quá lạnh, sợ em lạnh.” Cố Mạch Hàn bất đắc dĩ nói.
“Ai kêu anh nửa đêm nửa hôm chạy tới nơi này.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/2229738/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.