Khi đến nhà Cố Mạch Hàn, vừa bước chân vào sân, A Cáp đã chạy về phía hai người họ, nhưng không phải về hướng chủ nhân Cố Mạch Hàn của nó, mà là Diệp Mộ Sanh.
“……” Nhìn A Cáp ngoan ngoãn để Diệp Mộ Sanh vuốt ve, Cố Mạch Hàn yên lặng đóng cửa lại.
“Hôm nay trời không nắng mấy, Mạc Mạc cùng A Cáp chơi ở sân nhé, nếu nóng thì vào nhà, tôi đi chuẩn bị cơm trưa trước.” Cố Mạch Hàn nói.
Diệp Mộ Sanh ngồi xổm bên cạnh A Cáp ngẩng đầu, nhìn về phía Cố Mạch Hàn, nhẹ nhàng cười nói: “Được, Hàn Hàn vất vả rồi.”
“Không sao cả, không vất vả.” Cố Mạch Hàn cũng cười, sau đó đi vào nhà.
Cố Mạch Hàn đi rồi, Diệp Mộ Sanh nhớ tới chậu hoa hải đường tháng 8 nở rộ kia. Mà khi Diệp Mộ Sanh nhìn sang vị trí hoa hải đường lại ngây ngẩn cả người.
Dưới ánh nắng ấm áp, cành hải đường khô, lá dài rộng, thoạt nhìn là biết được nuôi dưỡng rất tốt, nhưng trên cành lại không còn một bông hoa nào.
Hoa hải đường đã héo tàn…
Thấy Diệp Mộ Sanh đứng bất động, A Cáp mở to đôi mắt màu lam, dùng đầu cọ vào tay Diệp Mộ Sanh, muốn khiến cho Diệp Mộ Sanh chú ý.
Trên tay truyền đến xúc cảm mềm mại thoải mái, Diệp Mộ Sanh lấy lại tinh thần, ôn nhu mà xoa đầu A Cáp: “Ngoan, anh không sao.”
Làm cơm xong, Cố Mạch Hàn thấy Diệp Mộ Sanh cùng A Cáp còn chưa vào nhà, liền ra ngoài gọi cậu vào ăn cơm.
Cơm nước xong xuôi, hai người cùng nhau dọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/2229724/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.