Hai người ngồi một lúc rồi Cố Mạch Hàn đi chuẩn bị cơm trưa, còn Diệp Mộ Sanh nói rằng có thể hỗ trợ nên cũng vào phòng bếp.
Đặt rổ cà rốt vào trong bồn rửa, vặn vòi nước, nhìn dòng nước trong veo chảy xuống, Diệp Mộ Sanh bỗng vươn tay đặt dưới vòi nước.
Ngay lập tức, một cảm giác thoải mái và lạnh như băng truyền đến ngón tay cậu. Nhìn chúng như những bông hoa trắng muốt nở rộ từ lòng bàn tay và nước bắn tung tóe xung quanh, Diệp Mộ Sanh cúi đầu khẽ cười.
Khá vui……
Mà một màn này vừa lúc phản chiếu trong mắt Cố Mạch Hàn tình cờ xoay người. Trong phút chốc, trong lòng Cố Mạch Hàn khẽ rung động, không tự chủ được nắm chặt chiếc đũa trong tay.
Nhưng Cố Mạch Hàn rất nhanh bình tĩnh lại, thu hồi ánh mắt, rũ mắt xuống, cẩn thận khuấy thịt nạc và bỏ thêm gia vị vào trong bát, động tác hiển nhiên nhanh hơn trước rất nhiều.
Chờ Cố Mạch Hàn khuấy thịt xong, Diệp Mộ Sanh cũng bưng cà rốt đã được rửa sạch sẽ đến: “Rửa xong rồi.”
"Ừm, Mạc Mạc vất vả rồi.” Cố Mạch Hàn cười rồi cầm lấy rổ, đang chuẩn bị đặt xuống thì như đột nhiên nhớ tới gì đó, lại nói: “Đúng rồi, phiền Mạc Mạc rửa luôn hai quả dưa chuột, nó ở bên cạnh túi cà rốt.”
Thật ra vừa rồi Cố Mạch Hàn sở dĩ xoay người chính là muốn bảo Diệp Mộ Sanh rửa dưa chuột, nhưng lại bởi nụ cười của cậu làm cho đơ người, thế nên đã quên mất mục đích ban đầu.
“Ok tôi biết rồi.” Diệp Mộ Sanh đáp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/2229699/chuong-133.html