Bây giờ Thẩm Thục Miên mới nhận ra hôm nay nàng ta tới tìm Tô Chính để nói ra chuyện mình mang thai có bao nhiêu ngu xuẩn.
Nhưng bây giờ nàng ta đã không còn đường lui.
Ân Âm vẫn im lặng lắng nghe, cũng không nói gì. Tô Chính đi tới nắm lấy tay nàng ta nói: — "A Âm, nàng không cần nghe nàng ta nói bậy. Người ta yêu chỉ có nàng mà thôi".
Ân Âm ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, hỏi: — "Vậy ngài nói cho ta biết, ngài và nàng có từng tiếp xúc da thịt hay không?"
Tô Chính há miệng muốn nói nhưng Ân Âm lại bổ sung thêm một câu: — "Tô Chính, đừng lừa ta".
Tô Chính thở dài, lời vừa định nói ra lại nghẹn trong cổ họng, làm thế nào cũng nói không nên lời.
Nhìn bộ dạng của Ân Âm bình tĩnh như không một chút quan tâm, hắn đau lòng tự hỏi.
Hắn nhớ tới lúc trước hắn hứa hẹn với Ân Âm, hắn nói cả đời hắn sẽ không lừa dối nàng.
Tô Chính nắm chặt nấm đấm, một hồi lâu mới cúi đầu, vừa khó khăn lại chua xót nói ra ba chữ: — "Ta xin lỗi".
Ba chữ này đã nói lên hết tất thảy.
Nhưng cũng chính ba chữ này giống như một thanh đao, vạch trần vết sẹo đã được phong ấn trong trí nhớ của Ân Âm, đó là vết sẹo thuộc về kiếp trước của nguyên chủ.
Trong khoảnh khắc này mắt của Ân Âm bất giác đỏ lên.
Cô chăm chú nhìn Tô Chính, cố gắng không cho nước mắt rơi xuống, cô chất vấn:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-tro-thanh-ba-me-tot/2467470/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.