Cố Tu Yến đột nhiên trợn to mắt, không thể tin được: "Văn Nhân Cẩn!"
Lại nhìn cả người Văn Nhân Cẩn đầy vết máu, tóc đen tán loạn, liền biết là Văn Nhân Cẩn mạnh mẽ vọt tới, vội vàng phân phó người hầu tùy tùng hai bên: "Mau đi lên ngăn hắn lại cho ta!"
Đáng tiếc lời này nói ra đã quá muộn, thoắt cái, công tử bạch y kia liền lướt xuống ngựa, nghiêng tai lắng nghe thanh âm hỗn loạn chung quanh, giống như gió đi tới trước mặt Cố Tu Yến, trường kiếm sáng như tuyết chỉ thẳng về phía hắn.
Không ai thấy rõ hắn di chuyển như thế nào, chỉ trong chớp mắt, đã thấy trường kiếm của Văn Nhân Cẩn đặt trước trán Thái tử, khuôn mặt trắng nõn thanh tuấn một mảnh nghiêm sát.
Lúc này nhóm hậu vệ xung quanh mới phản ứng lại, cuống quít giơ vũ khí lên, thật cẩn thận vây quanh hai người.
"Nói, A Lạc ở đâu?" Ngữ khí Văn Nhân Cẩn băng lãnh.
Cố Tu Yến không dám lên tiếng, hắn biết nhĩ lực Văn Nhân Cẩn nhạy bén, dè dặt nín thở chuyển động thân thể về phía sau.
Không ngờ bước chân hắn vừa lui, trường kiếm của Văn Nhân Cẩn liền đâm một cái, bất ngờ đâm xuyên qua bàn chân hắn đang di chuyển, thân kiếm cùng với chân hắn đâm trên mặt đất, lảo đảo loạng choà loạng choạng.
"A——" dưới cơn đau đớn, Cố Tu Yến ôm chân ngã xuống đất.
Hắn ở trong quân hai năm, cũng chỉ luyện được một thân thể cường tráng, về phần võ nghệ chân chính, không có người tới dạy, chứ đừng nói đến việc để cho hắn ra chiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ta-thuc-su-thich-nam-phu-kia/583982/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.