Hai má mềm mại của thiếu nữ dán chặt vào lòng bàn tay hắn, nhiệt độ nóng bỏng thông qua làn da tiếp xúc liên tục không ngừng truyền đến, phảng phất mang theo lực lượng có thể thiêu đốt người khác, khiến hồng y công tử bỗng nhiên cuộn đầu ngón tay mình lại.
"Phu nhân... nàng có biết ta là ai không?"
Thanh âm có chút mơ hồ truyền vào trong tai, tựa như cách một tầng sương mù, nhưng giọng điệu bình thản trầm ổn kia, lại khiến A Lạc rất quen thuộc.
Tuy rằng đầu nàng có hơi mơ màng, nhưng ý thức lại thanh tỉnh, chỉ là có chút hưng phấn khó hiểu mà thôi, không đến mức ngay cả người nào cũng không nhận ra.
"Chàng tưởng ta uống say, không nhận ra chàng sao?" A Lạc cười đến mi nhãn cong cong, "Chàng là Văn Nhân Cẩn, ta biết, ta có thể nhìn thấy được."
Nàng vẫn không buông hắn ra, hai tay ôm mu bàn tay hắn, áp vào sườn mặt mình.
Ban đầu là muốn hắn tưởng tượng nhìn xem bộ dáng của mình, nhưng dần dần A Lạc lại cảm thấy bàn tay to ấm áp kia mát lạnh như ngọc thạch, liền dùng nó để hạ đi nhiệt độ nóng hổi trên mặt.
Mặc dù như vậy, nàng cũng không quên mục đích chính của mình, vì thế cầm tay hắn dán dán nơi này rồi lại đổi sang nơi nóng hổi khác.
Một bên hạ nhiệt, một bên cảm thụ diện mạo của nàng, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.
Tay hắn thon dài rộng lớn, ngón tay thẳng tắp như đốt trúc, thoáng cái đã che đi nửa khuôn mặt A Lạc. Rõ ràng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ta-thuc-su-thich-nam-phu-kia/583969/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.