Nguyễn Nhuyễn đang nói chuyện phát hiện hình nhân trong thành cho Ninh Giảo và Mạnh Tịch, Thẩm Ân có vẻ không muốn tiếp xúc nhiều với hai người họ nên ở trong phòng không ra ngoài. Sự thật là xuống núi sắp mười ngày rồi, ngoài hai ngày vừa xuống núi ra thì Thẩm Ân không hề gặp Ninh Giảo. Bữa ăn đều là Nguyễn Nhuyễn mang tới phòng, ăn xong lại dùng thuật làm sạch để tản đi mùi thức ăn trong phòng.
Vả lại, Thẩm Ân và Ninh Giảo đều thuộc kiểu vô cùng lạnh lùng, số câu nói với nhau có thể đếm trên đầu ngón tay. Nhìn thái độ cư xử này của hai người, Nguyễn Nhuyễn bỗng không biết chuyến đi này có ý nghĩa gì, có lẽ thật sự là giúp đỡ chính nghĩa.
Biết được chuyện hình nhân, Ninh Giảo vô cùng xem trọng, lập tức dẫn Mạnh Tịch ra ngoài thăm dò tình hình. Nhìn chòng chọc bóng lưng hai người lao ra cửa, Nguyễn Nhuyễn đứng trên tầng thở dài, nàng phát hiện Ninh Giảo hoàn toàn không muốn dẫn nàng đi theo.
“Cốc cốc cốc.” Nàng gõ rồi mở cửa phòng Thẩm Ân, thấy chàng đang ngồi xếp bằng trên giường. Nắng vàng rọi vào cửa sổ, rơi trên tấm màn trướng nhạt màu, chiếu sáng bừng cả căn phòng. Làn gió lay đưa, thổi vào đai buộc tóc của người nam nhân, ống tay áo mềm mại cũng tung bay, lộ ra cổ tay mảnh khảnh trắng trẻo như miếng ngọc của chàng.
Chiếc áo đạo sĩ rộng khiến vóc dáng chàng trông hơi gầy, cộng thêm vẻ ngoài quá anh tuấn, quả thực giống hệt với những công tử được nuông chiều ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-so-tay-cong-luoc-nam-phu-cua-hac-lien-hoa/2688222/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.