“Đại sư huynh, chúng ta thật sự không về tông môn sao?” Nguyễn Nhuyễn cắn cây kẹo hồ lô trong tay một cái, phát âm không rõ ràng hỏi.
Từ sau khi rời khỏi Nghiệp Thành, cả chặng đường bọn họ vừa đi vừa nghỉ,thăm thú một vài nơi, ăn tất cả các món ăn ngon đặc sắc của vùng đó, ngắm đủ cảnh sông núi cây cỏ rực rỡ. Những ngày nhàn nhã như thế này khiến Nguyễn Nhuyễn sinh ra chút cảm giác năm tháng tĩnh lặng, ngay cả người nam nhân có tính cách nắng mưa thất thường này cũng trở nên thuận mắt không ít.
Tay trái tay phải của thiếu nữ chia ra cầm một xâu kẹo hồ lô, bên trái ăn đến chỉ còn lại một viên. Thẩm Ân thấy nàng đã ngậm trái sơn trà được bọc đường cuối cùng vào miệng, một ngụm cắn nát, chua đến hai đầu lông mày trực tiếp cau lại. Vị chua qua đi, lại tiếp tục vui vẻ ăn tiếp.
Không thể lý giải được hành vi gần như là tự ngược này, chàng trầm mặc chốc lát, lúc này mới lên tiếng: “Chơi đủ rồi chứ?”
Liếm liếm môi, Nguyễn Nhuyễn rất thành thật mà lắc đầu: “Vẫn chưa?”
Xuống núi có nhiều nơi để vui chơi như vậy, trong khoảng thời gian ngắn như thế làm sao có thể chơi đủ được? Nếu như được thì nàng thật sự muốn đi du sơn ngoạn thủy, tốt nhất là có thể thưởng thức các loại thức ăn ngon.
“Bí cảnh còn vài ngày nữa sẽ mở ra, đợi qua hai hôm nữa, chúng ta trực tiếp từ đây xuất phát đến Bắc Hải.” Thẩm Ẩn rất tự nhiên nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-so-tay-cong-luoc-nam-phu-cua-hac-lien-hoa/2688217/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.