Thẩm Ân ngủ không sâu, chỉ cần nghe có chút tiếng động cũng tỉnh, đừng nói đến việc bị sức nặng của một người đè lên. Anh vừa tỉnh lại đã ngửi thấy mùi hương dịu thoang thoảng, có thứ gì rất ấm áp và mềm mại bao phủ môi mình.
Trong nháy mắt, Thẩm Ân thoát ra khỏi trạng thái mê man. Anh đẩy người nằm trên ngực mình xuống giường theo bản năng. Nghe tiếng kêu “ui da” khẽ khàng, anh vội vàng ngồi dậy, nhấn công tắc bật đèn đầu giường lên.
Ánh đèn sáng rực rọi vào khiến cả phòng ngủ sáng rõ như ban ngày. Thẩm Ân mở mắt nhìn, nhanh chóng xác định người bị anh đẩy xuống giường, trong mắt ánh lên sự ngạc nhiên.
Người đang ngồi ngơ ngác trên đất kia khác xa tên biến thái quái dị trong suy nghĩ của anh. Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp, trông dáng dấp thì có lẽ cũng chỉ mười sáu, mười bảy tuổi mà thôi. Nước da cô trắng nõn, bàn tay mềm mại như cỏ non, đôi mắt hạnh yêu kiều trong veo, cặp môi đầy đặn hơi chu ra, vòng eo nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Cô xinh đẹp hơn tất cả những người con gái mà Thẩm Ân đã từng gặp trước đây.
Trước khi phá sản, Thẩm Ân cũng là một người đàn ông toàn thân không dưới trăm triệu, chỉ với ngần ấy thôi cũng đủ để con gái lũ lượt chạy theo sau lấy lòng rồi. Hơn nữa, anh không chỉ giàu có mà tướng mạo cũng rất xuất chúng. Quan trọng nhất là anh rất giữ mình, chưa từng vướng bê bối trêu hoa ghẹo nguyệt bao giờ. Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-so-tay-cong-luoc-nam-phu-cua-hac-lien-hoa/2688199/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.