Di Giai mặc kệ người trước mặt là Tang Thanh hay là Hắc Đế, nhào vào lòng hắn cọ cọ:"Ta khỏe rồi. Hắc Đế xấu xa. Ta muốn ra ngoài, ngươi đừng nhốt ta trong này nữa, ở đây lâu kiểu gì cũng sinh bệnh."
Tang Thanh cười khẽ:"Ngươi nói ta xấu xa, vậy ta cũng phải xấu xa một chút. Chi bằng xem biểu hiện của ngươi tối nay, ta sẽ xem xét việc cho ngươi ra ngoài."
Di Giai chớp mắt ngây ngô hỏi:"Biểu hiện gì?"
Hắn xoay người đè cô xuống giường, mặt đối mặt khàn giọng nói:"Ngươi đoán xem."
Có khi nào là cố tình giả như mình mất trí nhớ để ăn cô không, Di Giai cảm thấy với tính cách của hắn thì hoàn toàn có thể!
Tang Thanh xấu xa như thế, không hiểu tại sao Di Giai ngốc lại không nhận ra, cũng không biết bị hắn tính kế bao nhiêu lần rồi. Nhưng nghĩ tới người trước mắt bao nhiêu năm rồi vẫn luôn nghĩ đủ mọi cách thân cận với mình, cũng không biết hắn nhịn đến hỏng chưa, trong lòng vừa buồn cười vừa tội nghiệp hắn.
Cài đặt chặn người xem xong, cô nhướng mày nhìn Tang Thanh gần kề trước mặt, hơi thở quấn quít:"Hắc Đế xấu xa, ngươi là Hắc Đế đúng không?"
"Ừ, ta là Hắc Đế xấu xa." hắn hôn nhẹ môi cô, không cho cô nói thêm nữa.
Hừ! Xem dáng vẻ này, là Hắc Đế mới lạ đó!
Cô đẩy hắn ra, nghiêm túc nói:"Hôm nay ta đến ngày rồi. Không thể tiếp đãi ngươi đâu."
Tang Thanh dịu dàng nhìn cô:"Đường đường là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, sao lại sợ chút máu chứ?"
"..." cmnr! Là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956749/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.