Không gian đột nhiên vặn vẹo rồi biến đổi không ngừng, Di Giai chớp mắt một cái thế mà đã ở một khu vực chợ lớn, cả người đều cảm thấy không đúng.
"Sao ở trên này lại vắng vẻ thế này?" Nhìn xung quanh quả thật chẳng có bóng ma nào.
Ca Tinh liếc một vòng, mắt dừng ở một điểm trên trời, nhếch môi:"Đi thôi. Không gian ảo nơi này đã có vết nứt rồi, sẽ nguy hiểm cho linh hồn."
Di Giai kinh ngạc:"Thảm vậy sao?"
Ca Tinh nhún vai, hắn cầm thẻ tím rạch ra một đường trong không khí, không nói lời nào mà bước vào, Di Giai chỉ biết vội vàng đi theo. Đi xuyên qua vết rách là một căn phòng bừa bộn, có giường, có tủ, có bể cá nhưng đã bị rêu phủ xanh rồi, cá cũng không thấy nữa.
Ca Tinh nhăn mày, phất tay với Di Giai:"Dọn dẹp đi."
Di Giai:"???"
Ca Tinh:"?"
Di Giai:"Sao ta lại phải dọn?"
"Phòng này về sau là của ngươi."
Di Giai kinh ngạc:"Là thế nào? Ta vẫn chưa hiểu?"
Loading...
Ca Tinh mang vẻ mặt cực kỳ mệt mỏi, hắn lau một cái ghế rồi nho nhã ngồi lên:"Ngươi có biết đây là đâu không?"
"Không phải Âm Phủ sao?"
"... Cũng không phải sai. Nhưng đây là tầng trên của Âm Phủ. Loài người chúng ta sau khi chết sẽ được tuyển chọn để làm nhân viên ở đây, chỉ khi có thẻ nhân viên mới được lên tầng trên, có được một cuộc sống khác." Ca Tinh chợt trầm ngâm:"Nhưng ta không nghĩ đến trên này cũng không khá khẩm hơn là mấy."
"Ta là người được chọn sao?" Di Giai chỉ để ý đến điều này, đột nhiên cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956734/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.