Di Giai đi theo con đường cũ về lại hầm để xe. Lập tức có người ra đón cô, là nhóm thanh niên.
"Cô về trước à?"
"Hai người kia đâu rồi?"
Di Giai lắc đầu:"Không biết. Chia ra."
Mấy người ủ rũ quay đi.
Thì ra chưa có ai về. Chắc bên họ có chút rắc rối. Di Giai tìm một chỗ ngồi xuống chờ đợi.
Tầm 2 tiếng sau, Mục Lãng nâng Dương Mịch trở về, mọi người vội vã ùa ra.
Dương Mịch bị thương. Chỗ sườn cô ấy không ngừng chảy máu, là vết tích gây ra bởi móng vuốt của quái vật. Mục Lãng đứng dậy nhìn quanh, thấy Di Giai ngồi một góc đang nhìn qua đây thì vội gọi cô lại.
Loading...
Di Giai tách đám người vây xem ra, cúi xuống xem xét vết thương của cô ấy.
Dương Mịch đau đớn thở gấp:"Vết thương có độc... em sẽ không chết chứ?"
Mục Lãng nhíu mày:"Đừng nói linh tinh."
"Nhưng chúng ta làm gì có trị liệu..." lời còn chưa dứt, chợt có ánh sáng xanh lóe lên, mọi người kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy Di Giai đang đặt tay lên sườn Dương Mịch, ánh sáng dần chữa lành viết thương cho cô ấy. Hoàn hảo như ban đầu.
Dương Mịch hết sức kinh ngạc nhìn Di Giai, không ngờ cô gái này lại là một trị liệu sư! Người không có sức tấn công như cô ấy đòi đi tìm hòm vật tư làm gì chứ? Mà chắc hẳn cô ấy chỉ mạnh mồm sau đó lại quay trở về nên mới về sớm như vậy.
Mục Lãng thấy vết thương của Dương Mịch đã lành, thoáng thở dài nhẹ nhõm.
Đột nhiên, "bịch" một tiếng. Mọi người nhìn lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956689/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.