Sự xuất hiện của con Titan khổng lồ khiến mọi người sững sờ hơn là hoảng loạn, bởi vì trên cả hoảng loạn là sự sợ hãi đang bao phủ lấy tâm trí họ, khiến họ không thể nhúc nhích.
Dĩ nhiên ngoại trừ đám nhiệm vụ giả, nhiệm vụ giả là những người đã đi vô số thế giới, sinh vật kỳ quặc nào mà chưa nhìn qua? Họ chỉ kinh ngạc trước kích thước vĩ đại của nó.
"Này... hình như con Titan đó cao hơn cả tường thành này?" Có người bỗng lên tiếng.
Mọi người xôn xao, lập tức có người lính bản địa mất bình tĩnh ôm đầu gào lên:"Chúng ta chết chắc rồi!!!"
Dưới chân đã bắt đầu cảm nhận được rung chấn, ai nấy mặt mày đều trắng bệch. Vị chỉ huy cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi, ông ta hét to:"Đánh chuông! Di tản người dân vào thành phía trong phòng trừ trường hợp tồi tệ nhất! Tất cả binh lính lên ngựa ra khỏi thành chặn chúng lại! Cố gắng... kéo dài thời gian!!!"
Loading...
Tất cả mọi người đổ xuống cửa thành, đáng tiếc ngựa đã không chuẩn bị đủ cho tất cả, có người cưỡi ngựa, có người chạy bộ, nhưng khi cửa thành nhấc lên, những người lính không hẹn mà cùng ùa ra.
Sau khi may mắn giành được một con ngựa, ngay khi cửa thành mở, Di Giai đã lao ra như một cơn gió, cô không thể giải thích tiếng trống dồn vang trong ngực mình.
Thình thịch! Thình thịch!
Chiến tranh dường như là một phần quen thuộc mà cô đã lãng quên đi, nhưng tận sâu trong linh hồn vẫn run rẩy khi đối mặt với nó.
Run rẩy không phải là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956671/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.