"Cảm tạ, nhưng ta chỉ muốn chơi ở Đông Việ...." chưa nói xong cô đã thấy trước mắt trống trơn, Mị Huyền biến mất.
Cô bực bội bước chân đến Đông viện, đột nhiên từ ngã rẽ xuất hiện 2 nha hoàn giống hệt nhau chặn đường cô:"Xin dừng bước."
"Không dừng thì thế nào?" Cô hỏi
"Đừng làm chủ nhân tức giận." 2 nàng ấy đi sang 2 bên, mỗi người cầm 1 tay Di Giai kéo cô trở về.
"Sức lực mạnh thật." Cô thầm nghĩ, đành ngoan ngoãn bị lôi vào phòng ngủ.
Mấy hôm sau Mị Huyền liên tục dắt cô đi đây đi đó, ân cần không tả nổi nhưng chỉ cần cô nhắc đến Đông viện hắn liền chuồn đi mất. Khi cô dần mất kiên nhẫn thì lại có biến xảy ra, kẻ thù của Mị Huyền đến tìm hắn.
Mị Huyền đặt kết giới quanh viện cô, sau đó đánh cùng kẻ thù đến long trời lở đất, ngồi trong viện thấy tới ngày thứ 3 vẫn còn đánh, cô thầm suy đoán sức chiến đấu của kẻ địch, lại tò mò kết quả, thế là liền ngó đầu ra.
Loading...
Trên trời bay 2 kẻ rảnh rỗi đang so chiêu liên tục, kẻ địch là một nữ nhân áo đỏ trông cực kỳ diễm lệ, có điều trang điểm có chút đậm, đột nhiên cô ta bị đánh bay chạm vào kết giới trước mặt Di Giai. Cô giật mình, trợn tròn mắt đối mặt với cô ta, cô ta cũng ngẩn ra, sau đó cười một tràng chói tai:"Mị Huyền ơi Mị Huyền, ta tự hỏi tại sao ngươi cứ cố thủ chỗ này! Ra là kim ốc tàng kiều!" ( ý chỉ nhà vàng giấu mỹ nhân)
"Cát Tư!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956660/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.