Núi Phàm Sơn chính là ngọn núi mà cô hạ cánh xuống khi tới vi diện này, hẳn là Tử Cầm đã tính toán kỹ điểm rơi giúp cô tiết kiệm tối đa thời gian. Nhìn trời âm u sắp mưa, cô suy nghĩ một chút rồi tiến sâu vào rừng, thẻ đen cẩn thận nhắc nhở:"Ngươi định đóng giả thôn cô sao? Có thôn cô nào mặc đồ lố như ngươi?"
"Ha? Ngươi cũng biết là lố? Trước kia ai khen đẹp?"
"Hừ! Còn tùy thân phận chứ."
Trong lúc hai người cãi nhau trời nhanh chóng nổi gió bão rồi đổ mưa lớn, Di Giai thấy vào rừng đã đủ sâu, cô giả bộ trượt chân té xuống đất ngất xỉu. Quả nhiên một lúc sau cơ thể được ai đó bế lên, nước mưa không còn tát vào mặt, trên người kẻ đó có mùi hương thanh mát khiến cả tâm hồn đều dễ chịu. Một hồi sau cô được đặt lên giường, người được một làn gió ấm thổi qua đã trở nên khô ráo.
Lát sau tiếng bước chân xa dần, kẻ nọ rời đi.
"Ngươi định làm gì?" Thẻ đen khó hiểu
"Trước hết tìm xem đàn Tử Cầm ở đâu đã." Cô đáp, thấy hơi buồn ngủ, cô ngáp một cái nhắm mắt ngủ thật.
Loading...
Tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, Di Giai chống tay ngồi trên giường một lát, thấy không gian im ắng lạ thường bèn đứng dậy đẩy cửa bước ra. Trước phòng cô là một khoảng sân rộng, trong sân trồng một cây đào rất lớn, hoa đào rụng đỏ cả một góc sân.
"Ngươi tỉnh." Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau cô.
Cô quay lại, hồ yêu mặt không biểu cảm.
Di Giai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956658/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.