Một sinh vật nửa người nửa bạch tuộc ló đầu ra, nó chỉ to bằng 1 đứa trẻ 6 tuổi:"Cục đá xanh vừa rồi ngươi cầm sao lại biến mất?"
Di Giai thấy nó không có sức uy hiếp lắm, không quan tâm mà tiếp tục bơi xung quanh tìm đá, cô đã bơi khá nhiều nơi rồi nhưng số đá tìm được lại không nhiều lắm.
Đứa bé thấy cô không đáp thì bám theo sau, ra vẻ nhất định muốn tìm ra bí mật. Di Giai bơi hơi mệt, tìm một hòn đá ngồi nghỉ, đứa bé cũng mệt, tự nhiên bơi tới ngồi cạnh.
Cô thấy nó đã bơi theo mình 1 khoảng bèn hỏi:"Ngươi đi xa như vậy không sợ lạc nhà sao?"
"Biển là nhà ta, lạc làm sao được." Nó thản nhiên đáp, lại ngước mắt cố chấp hỏi:"Ngươi làm thế nào mà làm cục đá biến mất?"
"Bí mật."
"Ngươi nói cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết chỗ có rất nhiều cục đá xanh, còn có 1 cục rất to màu đỏ!"
"Ngươi biết chỗ có loại đá đó?" Di Giai nghi ngờ
Loading...
"Đúng vậy! Có rất nhiều luôn." Thấy cô không tin, nó cố gắng khua tay múa chân:"Nhiều bằng này này!"
"Ta không tin."
"Không tin thì ngươi đi theo ta! Ta cho ngươi thấy!" Đứa bé chống nạnh gấp rút muốn cô chứng kiến
Di Giai cười thầm, ra vẻ miễn cưỡng đứng dậy nói:"Được được, để ta xem ngươi nói có thật không." Rồi bơi theo nó.
Nó dẫn cô xuống 1 vùng tối tăm, bản thân nửa người dưới của nó lập tức phát ra sáng xanh soi đường, đi tới một tòa lâu đài bị chôn vùi, toàn bộ nền tòa thành được lát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956650/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.