Bỗng nhiên Hữu Ngạn đứng dậy lấy 1 chai nước trên tủ, mở nắp ra uống, nhấm nháp trong miệng, Di Giai rùng mình khi thấy cảnh đó, cô cảm giác anh có chút thay đổi, trở nên hắc ám hơn. Chắc không phải hắc hóa trong truyền thuyết đâu nhỉ?
Vừa uống anh vừa thong thả đi tới 1 vị trí trong phòng, Di Giai ngờ nghệch bay theo sau.
'Xoạt'
Đột nhiên từ dưới đất bỗng trồi lên 1 chiếc cốc trong suốt, từ trên trần chỗ cô đang lơ lửng cũng có 1 chiếc cốc úp xuống
'Đùng'
2 chiếc cốc úp lại với nhau nhốt Di Giai ở giữa, cô muốn xuyên qua nhưng bị chặn lại.
Hữu Ngạn chậm rãi quay người lại đối diện cô, ánh mắt anh không có cảm xúc gì, tựa như đang nhìn 1 vật chết:"Linh hồn?" Anh đi vòng quanh cô:"Ai cử cô đến thăm dò?"
Cô lạnh người nghĩ:"chẳng lẽ anh ta thấy cô từ đầu nhưng giả bộ không thấy để cô lơ là cảnh giác."
Anh ta sờ một nút ấn trên cốc:"Cho cô 5 giây, nói ra trước khi tan biến."
"Khoan..." Di Giai bật thốt lên
"5"
"..."
"4"
"..." Loading...
"1"
"..." cmn! Số 3 2 đâu?
"Tên chết tiệt cậu muốn giết tôi sao? Cậu tin chưa giết được tôi cậu đã chết ngắc trước không?" Di Giai vận lực đập 1 cái, chiếc cốc lập tức nứt ra 1 khoảng rồi vỡ nát, các mảnh vỡ nặng nề rơi xuống xung quanh.
Hữu Ngạn mở to mắt kinh ngạc, anh lui lại một bước, dường như đứng không vững bằng đôi chân máy mà ngã ngồi xuống.
Cô bước đến trước mặt anh ta, đưa tay ra:"Cái chai."
Hữu Ngạn nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956642/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.