Vừa đến Đông Thành cô đã suýt đóng thành băng, vì là game thực tế ảo nên cảm giác rất thật, trừ bỏ cảm giác đau ra mấy cảm giác nóng lạnh rất rõ ràng. Vội vã hạ cánh xuống ghé vào mấy cửa hàng mua đạo cụ làm ấm, Di Giai đeo một cái khăn len trở ra. Đạo cụ làm ấm đơn giản vậy thôi nhưng cực kỳ hiệu quả, tất cả nhờ dòng chữ đi kèm trên đạo cụ:
- Giảm Lạnh + 100%
- Tăng nhanh nhẹn +2%
Chưa nghĩ ra cách tìm Hắc Miêu, cô đành đi vòng vòng tìm vận may vậy. Đông Đảo thú vị ở chỗ dù là hoa cỏ hay lá cây đều là 1 màu trắng, cô tự hỏi người ở thành này liệu nhìn lâu có bị mù màu sắc không?
Túm một người qua đường, Di Giai cẩn thận hỏi:"Sống ở đây lâu mắt sẽ không sao chứ?"
Người nọ giật mình, mà Di Giai cũng giật mình buông tay. Người trước mặt này là crush cùng lớp của nguyên chủ, móng vuốt này chụp người cũng quá chuẩn đi...
"Cậu... cũng ở Đảo này à?" Trì Uông nhìn cô ngạc nhiên hỏi
"à... mới đến chơi. Tớ ở Nam Đảo."
Người này ngược lại rất hồ hởi, nở ra một nụ cười như ánh mặt trời:" Thế sao? Vậy chắc không biết mấy cảnh đẹp chỗ này rồi? Để tớ dẫn cậu đi xem mấy nơi nhé."
Loading...
Di Giai định từ chối, nhưng suy nghĩ 1 lát bèn đồng ý, dù sao cũng không biết trước tiên nên làm gì, thôi thì cứ đi dạo ngắm cảnh, lỡ đâu ăn may lại gặp Hắc Miêu.
"Được."
Thế là Trì Uông triệu hồi ra thú cưỡi của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956632/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.