Cứ như vậy, một canh giờ sau Nhược Vũ đóng quyển sách trên bàn phong thái lãnh đạm bước khỏi lớp học.
Nhược Vũ đi xuyên dãy hành lang qua từng lớp học, ánh mắt học sinh tại học viện vừa hâm mộ vừa sợ sệt nép sang 2 bên.
Sau lưng cô từng nơi đi qua tiếng bàn luận không ngớt chuyện cô dùng uy áp khiến Nhã Vi bị thương đã truyền toàn bộ học viện, huyết tộc có não đương nhiên biết phải tránh càng xa càng tốt.
Nhược Vũ đã bước qua không biết bao nhiêu dãy hành lang,cuối cùng cũng dừng chân, cô nâng mặt ngước nhìn tấm gỗ ghi dòng chữ White Rose trong lòng dâng lên cảm giác khát máu.
Huyết tộc chính là sinh vật hút máu con người để sống,Nhược Vũ cùng không ngoại lệ, cô ngửi được mùi vị bên trong lớp học nhận ra "người bạn cũ" Tuệ Hân.
Tuệ Hân chăm chú đọc sách nhưng khả năng nhận ra huyết tộc từ dòng tộc thợ săn, cô ta mau chóng phát hiện huyết tộc có sát ý đang nhìn chằm chằm vào cô ta.
Nhược Vũ đối mắt Tuệ Hân không che giấu bắt đầu đánh giá.
Tuệ Hân này ngũ quan tinh xảo, mái tóc dài tùy tiện xõa, nếu phải nhận xét Nhược Vũ đồng ý cô ta rất xinh đẹp,nét đẹp mạnh mẽ nhưng bọn huyết tộc vì sao không nhận ra mùi trên cô ta?
Cả người cô ta đều phát ra mùi máu huyết tộc,cơ thể mùi nồng như thế xem ra từ lúc bước vào học viện cô ta đã giết không ít huyết tộc.
Tuệ Hân cũng vậy mắt đối mặt nhìn ấu huyết tộc trước mắt,trong lòng dâng lên cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-that-uy-vu/1474664/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.