Đường Quả ngẩng đầu, khóe môi khẽ giật giật, mỉm cười với anh, Ngụy Việt quả nhiên rất thỏa mãn.
Mắt anh càng lúc càng không nhìn rõ, nhưng khi anh nghĩ mình sẽ chìm vào bóng tối thì ánh mắt lại trở nên rõ ràng.
Đường Quả cười xong thì cúi đầu xuống, khóe miệng cong lên. Lần đầu tiên cô không chấp nhận được loại sinh ly tử biệt này, rốt cuộc là cô đau lòng hay là cỗ thân thể này đau lòng, chắc là cả hai.
Đôi mắt Ngụy Việt khôi phục lại sự minh mẫn, nhìn người phụ nữ đang vùi đầu trước mặt mình, ánh mắt tràn ngập yêu thương.
Anh vươn tay chạm vào gò má cô, cảm giác vẫn rất tốt. Trong lòng anh khẽ thở dài một tiếng, trái tim cũng dần dần rơi xuống.
Thời gian không cho phép, trong mắt anh có chút bất lực, âm thầm rơi nước mắt.
“Quả Quả, kiếp sau gặp lại.”
Nói xong, anh miễn cưỡng nhắm mắt lại, chậm rãi buông bàn tay đang nắm lấy tay cô, khóe miệng hiện lên một tia mãn nguyện.
Đường Quả nghe thấy câu kiếp sau gặp lại thì mạnh mẽ ngẩng đầu lên, anh đã đi rồi.
“Hệ thống, anh ấy nói kiếp sau muốn gặp lại ta.” Đường Quả vuốt ve gương mặt Ngụy Việt: “Thật đáng tiếc, Ngụy Việt, có lẽ kiếp sau anh không thể gặp lại em rồi.”
“Anh tốt như vậy, em sẽ cố gắng nhớ anh lâu hơn một chút, không nhanh chóng quên anh.” Đường Quả dường như nghĩ ra một ý: “Hệ thống, lưu giữ hình ảnh của thế giới này cho ta, có thời gian ta muốn nhìn lại. Những lúc tâm trạng không tốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915245/chuong-280.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.