"Bạn trai, cậu làm việc nhanh thật đấy."
Đường Quả đứng dậy, nghênh đón muốn giúp Ngụy Việt cầm đồ. Ngụy Việt tránh một chút vẻ mặt thối hoắc, "Qua đó ngồi yên đi."
"Được rồi, bạn trai, cậu thật chu đáo."
Ngụy Việt: "..."
“Vậy tôi với Tiểu Tư đến căn tin.” Phó Trác Thư không nhìn thêm nữa, lúc này cuối cùng cậu ta cũng đã xác định được, mình rất ghen tị với Ngụy Việt.
Ngay từ đầu nam sinh này đã thu hút sự được chú ý của Đường Quả, cậu ta giống như đang hờn dỗi vậy, còn nắm lấy tay Kỷ Tiểu Tư. Người đi sau có chút kinh ngạc, nhưng vẫn không vùng ra, ngược lại còn liếc về chỗ của Đường Quả một cái.
Sau đó lại thấy Ngụy Việt đang giúp Đường Quả mở hộp cơm, còn đam ống hút vào đồ uống rồi đưa đến trước mặt Đường Quả. Một chút phấn khích trong lòng Kỷ Tiểu Tư tiêu tan rất nhiều, im lặng đi theo Phó Trác Thư xuống lầu.
"Bạn trai, cậu thật tốt."
"Câm miệng, ăn đi."
"Ồ ... cậu không phủ nhận đấy."
Ngụy Việt mím môi, không hề nhìn Đường Quả, cầm hộp cơm trắng xới mạnh, có trời mới biết tại sao cậu lại muốn mua đồ ăn cho cô.
“Đừng chỉ ăn cơm, ăn thêm đồ ăn đi.” Đường Quả nhắc nhở, “Dinh dưỡng không đủ thì sẽ không đánh nhau được.”
“Ai nói tớ không đánh được?” Ngụy Việt suýt chút nữa nhảy dựng lên, “Mã Mậu bị tớ đánh vào bệnh viện rồi kiag.” Nói xong, cậu lén nhìn Đường Quả, giống như muốn xem phản ứng của cô vậy.
Cô chỉ biết vùi đầu ăn cơm, không thấy cô phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915202/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.